Từ khóa
#nagarjuna
16 bài viết liên quan đến chủ đề này.
Tánh Không Trong Kim Cương Thừa – Từ Madhyamaka Đến Thực Hành Mật Thừa
Phân tích học thuật về cách triết học Tánh Không (Śūnyatā) của Madhyamaka được tích hợp vào hệ thống thực hành Kim Cương Thừa, từ lý luận Nāgārjuna đến Đại Ấn và Dzogchen.
Prasannapadā — Minh Cú Luận: Bình Chú Duy Nhất Còn Nguyên Vẹn về Căn Bản Trung Quán
Prasannapadā (Minh Cú Luận) của Nguyệt Xứng là bình chú Sanskrit duy nhất còn nguyên vẹn về Căn Bản Trung Quán Luận của Long Thụ — nền tảng triết học sâu xa nhất của Kim Cương Thừa. Khám phá phương pháp Prasaṅga và tầm quan trọng của luận thư này đối với hành giả Kim Cương Thừa.
Suhṛllekha — Thư Gửi Bạn Hiền: Lá Thư Đạo Đức Vĩ Đại của Long Thụ
Suhṛllekha (Thư Gửi Bạn Hiền) của Long Thụ là lá thư thiêng liêng nhất trong truyền thống Kim Cương Thừa — không phải về Triết học Tánh Không mà về đạo đức và lối sống thực tiễn cho người cư sĩ và vua chúa. Khám phá tác phẩm bị ít chú ý nhất nhưng có ảnh hưởng thực hành sâu xa nhất của Long Thụ.
Vigrahavyāvartanī — Hồi Tránh Luận: Long Thụ Tự Bảo Vệ Trung Quán Trước Mọi Phê Bình
Vigrahavyāvartanī (Hồi Tránh Luận) là tác phẩm Long Thụ tự trả lời 20 câu hỏi phê phán hệ thống Trung Quán của mình — bao gồm phản bác nổi tiếng nhất: 'Nếu mọi thứ đều Không, lời tuyên bố Tánh Không của ông cũng Không — vậy nó không có giá trị.' Luận thư ngắn nhưng sắc bén bậc nhất này là nền tảng cho mọi hành giả muốn hiểu sâu Trung Quán.
Yuktiṣaṣṭikā: Lục Thập Tụng Như Lý Luận — Nāgārjuna và Tánh Không Không Tự Ngã
Yuktiṣaṣṭikā (Lục Thập Tụng Như Lý Luận) của Nāgārjuna là một trong ba luận văn Madhyamaka quan trọng nhất, dùng 60 kệ tụng để lập luận rằng không có gì — kể cả sự tồn tại và không tồn tại, niết bàn và luân hồi — có tự tánh cố định. Bài viết này giới thiệu văn bản và vị trí của nó trong Kim Cương Thừa.
Mūlamadhyamakakārikā (Trung Quán Luận) của Long Thọ — Kiệt tác triết học cốt yếu nhất của Phật giáo Đại thừa
*Mūlamadhyamakakārikā* (Sanskrit: 'Những Kệ Căn Bản về Trung Đạo' — Hán-Việt: *Trung Quán Luận*) của Long Thọ (Nāgārjuna, ~150-250 CN) là *tác phẩm triết học sáng lập* của trường phái Trung Quán Đại thừa. 27 chương với 449 kệ phá tan mọi khái niệm về 'tự tánh' (svabhāva) — đặt nền cho 1800 năm phát triển triết học Phật giáo Đại thừa và Mật thừa.
Bảo Man Luận (Ratnāvalī) của Long Thọ — Lời khuyên vua chúa và bản đồ Bồ-tát đạo
Bảo Man Luận (Ratnāvalī — 'Tràng Hoa Báu') là một trong những tác phẩm cốt tủy nhất của Long Thọ (Nāgārjuna), được viết dưới dạng thư khuyên vua Sātavāhana. Tác phẩm bao gồm 500 kệ, trải đều giáo lý từ Tánh Không, Bồ-đề tâm, đạo trị quốc đúng Pháp, cho đến lộ trình Bồ-tát thập địa — là cầu nối hiếm có giữa triết học Trung Quán và đạo đức ứng dụng.
Không Tánh (Śūnyatā) — Trái Tim của Triết Học Phật Giáo và Con Đường Vượt Thoát Mọi Biên Kiến
Không Tánh (Śūnyatā) là giáo lý trung tâm của Đại Thừa và Kim Cương Thừa — không phải hư vô hay trống rỗng theo nghĩa thông thường, mà là sự vắng mặt của tự tính cố định trong mọi hiện tượng, nền tảng của mọi sự biến hiện tự do.
Đại Học Nalanda: Trung Tâm Phật Giáo Vĩ Đại Nhất Lịch Sử
Trong hơn bảy thế kỷ, Đại học Nalanda là trái tim của nền học thuật Phật giáo và là cội nguồn trực tiếp của Phật giáo Tây Tạng. Hiểu Nalanda là hiểu từ đâu những giáo lý Kim Cương Thừa được truyền đến mái nhà thế giới.
Tánh Không (Śūnyatā): Nền Tảng Trí Tuệ của Kim Cương Thừa
Tánh Không (Śūnyatā) không có nghĩa là không có gì tồn tại. Đây là tuệ giác thấy rõ mọi hiện tượng đều trống rỗng tự tánh độc lập, chỉ hiện hữu trong mạng lưới tương quan duyên khởi – và chính sự hiểu biết này là nền tảng của mọi thực hành Kim Cương Thừa.
Trung Quán (Madhyamaka) — Con đường giữa không phải thỏa hiệp
Nāgārjuna và triết học Trung Quán là nền tảng lý luận của mọi truyền thừa Đại thừa và Kim Cương Thừa: không có gì tự tồn tại độc lập. Không phải hư vô chủ nghĩa, không phải thực tại luận — mà là cái thấy vượt qua cả hai.
Long Thụ — Triết Gia Vĩ Đại Nhất Phật Giáo và Nền Tảng Trung Quán
Long Thụ (Sanskrit: *Nāgārjuna* — Long Thụ; Tạng ngữ: *Klu sgrub* — Người Thành Tựu Rồng, khoảng thế kỷ 2–3 sau Công Nguyên) là triết gia Phật giáo vĩ đại nhất sau Đức Phật Thích Ca — người sáng lập hệ thống Trung Quán (*Madhyamaka*), nền tảng triết học của hầu hết các truyền thừa Đại Thừa và Kim Cương Thừa. Giáo lý Tánh Không (*Śūnyatā*) của Ngài không phải là hư vô chủ nghĩa mà là con đường giải thoát khỏi mọi cực đoan.
Long Thọ — Cuộc Đời và Giáo Huấn Trung Quán của Ngài
Khám phá cuộc đời huyền thoại của Long Thọ, cha đẻ Trung Quán Luận, người có ảnh hưởng sâu sắc nhất đến toàn bộ Phật giáo Đại thừa và Kim Cương Thừa.
Long Thọ — Tổ Sư Trung Đạo và Người Sáng Lập Triết Học Tánh Không
Long Thọ (Sanskrit: *Nāgārjuna* — Long Thọ; khoảng thế kỷ 2–3 CN) là một trong những triết gia vĩ đại nhất trong lịch sử Phật giáo — người sáng lập trường phái Trung Đạo (*Madhyamaka*) và được tôn vinh là 'Phật thứ Hai' trong nhiều truyền thừa. Qua tác phẩm kinh điển *Mūlamadhyamakakārikā* (Trung Luận), Long Thọ đặt ra nền tảng triết học cho toàn bộ Đại Thừa và Kim Cương Thừa.
Guhyasamāja Tantra — Vua của Các Mật Điển Vô Thượng Du Già
Guhyasamāja Tantra (Mật Tập Hội) được tôn xưng là 'vua của các mật điển' — bộ Father Tantra trung tâm của Anuttarayoga, gốc rễ của Thân Huyễn (Illusory Body), Năm Giai Đoạn Hoàn Thành của Nāgārjuna, và là nền móng cho toàn bộ hệ thống tantra Gelug và nhiều dòng truyền Sakya, Kagyu.
Long Thọ (Nāgārjuna) — Sơ tổ Trung Quán Tông và nền tảng triết học cho toàn bộ Phật giáo Đại thừa-Mật Tông
Không có Long Thọ thì không có Trung Quán, không có Trung Quán thì không có nền tảng triết học cho Đại thừa, và không có Đại thừa thì không có Mật Tông. Cuộc đời huyền thoại của vị Đại sư người Ấn Độ thế kỷ thứ hai này là cánh cửa đi vào hiểu biết về tánh không — trái tim của toàn bộ Phật giáo phát triển.